Nô tỳ Lục Lan nhận lấy không quên cảm ơn người cung nữ kia, Lục Lan là nô tỳ đã đi theo Như Ngọc được bốn năm rồi trong một lần dạo chơi Như Ngọc đã cứu được từ tay thổ phỉ nên Lục Lan vô cùng trung thành với nàng.
Lục Lan bê khay đồ ăn vào và nói :
"Tiểu thư quận vương thật quan tâm đ ến người, người có ăn một chút gì không ?".
Như Ngọc lắc đầu nói :
"Em để đó đi, lát nữa ta ăn một chút cũng được bây giờ vẫn còn sớm ta cũng chưa thấy đói lắm chỉ cảm thấy hơi đau chân thôi ".
Lục Lan cảm thán nói ;
"Tiểu thư là người tốt nên được ông trời đền đáp xứng đáng, lúc nãy nô tỳ đứng ở ngoài mà choáng ngợp người luôn, lần đầu tiên nô tỳ thấy nhiều người quyền quý như vậy ".
Như Ngọc phì cười với lối ví von của Lục Lan, đừng nói là cô ấy mà ngay cả đến nàng cũng chưa bao giờ tiếp xúc nhiều người quyền quý như vậy.
Nhưng nàng tự nhủ trong lòng phải thầm tập quen dần vì nếu xác định là thê tử của chàng thì trước sau những thứ này đều phải đối diện.
Nàng không thể để chàng lúc nào cũng phải bảo vệ mình làm cản con đường công danh của chàng.
Ngồi đợi một lúc lâu sau Như Ngọc nhìn thấy trời đã bắt đầu tối có lẽ lúc này tiệc rượu đang được diễn ra, bất giác do mệt mọi Như Ngọc liền dựa vào thành giường ngủ mất lúc nào mà không hay biết.
Bỗng nàng cảm thấy có tiếng động bước vào nàng hồi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-hoang-phuong-nam-phuong-hoang-phuong-bac/299750/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.