Sự chênh lệch khổng lồ này gần như đánh sụp Lục Diệp, anh nhắm mắt lại, âm thanh khàn khàn khô khốc: “Không phải phụ nữ sao? Người phụ nữ kia đâu?”
Bác sĩ chợt hiểu ra: “À, cô gái mù kia á? Cô ấy rất may mắn, chỉ chịu một chút thương tích nhỏ thôi, đang ở phòng bệnh bên cạnh.” Nói xong bác sĩ chỉ chỉ sau lưng Lục Diệp.
Lục Diệp nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra, giống như là sợ đã quấy rầy, từ trong khe cửa càng lúc càng lớn dần dần thấy rõ người khiến anh lo sợ bất an kia.
Mặt của Vân Thường có chút tái nhợt, nhu thuận an tĩnh nằm ở trên chiếc giường trắng như tuyết, tự dưng khiến cho người ta muốn thương yêu.
Anh từ từ đi tới, ngồi xuống bên giường, thích giác Vân Thường rất bén nhạy, đã sớm nhận thấy có người tiến vào phòng bệnh. Cô khẽ nâng nửa người trên lên, nghiêng tai kêu một tiếng: “Lục Diệp?”
Lục Diệp “ừ” một tiếng, đưa tay sờ mặt cô, trên gương mặt trơn mềm có chút lạnh, không biết là do gió lạnh hay là vì sợ.
“Em không sao, đừng lo lắng.” Vân Thường cầm tay của anh, cười an ủi. Mắt hạnh cong cong như trăng đầu tháng, tràn đầy dịu dàng, dù là mới trải qua tai nạn xe cộ, nhưng lại không hề thấy một tia sợ hãi.
Lòng Lục Diệp nhất thời giống như là bị ngâm trong dấm, vừa xót lại vừa đau. Anh không biết nên nói gì, làm gì, chỉ có thể cố gắng thả nhẹ sức lực vuốt ve cô, giống như là an ủi một con mèo nhỏ, một lần lại một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-sung/837543/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.