Phần 4
—
Hình như Tạ Vô Trần rất biết cách làm thế nào để khiến ta đau lòng.
Một nhát kiếm đó của hắn đã dễ dàng hủy hoại tiệc cưới mà ta và Thẩm Đồng Quang khổ tâm chuẩn bị suốt nửa tháng.
Rượu được ta và Thẩm Đồng Quang cất công chuyển từ trấn về, giờ đây vò rượu vỡ tan trên mặt đất.
Tay áo của Tạ Vô Trần bay bay, trường kiếm chỉ thẳng vào Thẩm Đồng Quang:
“Hắn đang lừa nàng đó, mọi điều tốt đẹp hắn dành cho nàng đều là quỷ kế.”
Tạ Vô Trần lấy ra pháp bảo mang từ đỉnh Lăng Trần đến.
Khi chiếc túi gấm óng ánh kim quang hiện ra trước mặt Thẩm Đồng Quang, một nửa mặt của chàng thậm chí còn không thể duy trì hình người.
Thẩm Đồng Quang nhếch nhác ngồi giữa đống hỗn độn.
Một nửa mặt là hình người, nửa còn lại đã hóa thành thú.
Giống như yêu quái trong lời kể của các tiên sinh kể chuyện, mặt xanh nanh vàng, có móng thú thật dài.
“Hắn chính là hung thú Thao Thiết gây họa nhân gian, ba năm trước bị sư tôn ta chém một kiếm trọng thương. Để khôi phục tu vi, hắn phải ăn tim người.”
Ta cố nén lệ, sắc mặt vô cảm nhìn Tạ Vô Trần:
“Vậy thì sao?”
Không ngờ ta lại phản ứng như vậy, Tạ Vô Trần thoáng sững sờ.
Nước mắt ta rốt cuộc không thể cầm được nữa, lã chã rơi xuống.
Tạ Vô Trần từng chán ghét, chê bai ta, thế mà lại đưa tay muốn lau nước mắt cho ta.
Tạ Vô Trần dịu giọng:
“Nàng thật là ngốc, hắn muốn ăn tim của nàng, mọi điều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quang-hoa-chau-ngoc-cuu-sam/2993672/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.