Đào Lộ giơ cổ tay ra xem đồng hồ, trong lòng thầm nguyền rủa không biết bao nhiêu lần!
Sáng nay, lúc cô đang cưỡi chiếc xe máy ngang tàng tuyệt đẹp của mình đi làm, không biết cô có đắc tội gì với thần mưa hay không mà trời lại đột nhiên mưa to.
Trận mưa kia quả thật như thể trút toàn bộ nước trên trời xuống vậy, cô còn chưa kịp mặc áo mưa thì đã ướt sũng cả người, đang lúc cô định dừng xe lại mặc áo mưa thì lại trời quang mây tạnh!
Hay thật đấy!
Toàn thân ướt nhẹp, cả nội y bên trong cũng vậy, quần áo dính chặt vào người khiến cho cô rất khó chịu.
Đi lên tầng 15, Đào Lộ bước ra thang máy, không nhớ cả việc tính giờ mà bước thẳng vào phòng tổng giám đốc, bên trong không một bóng người, điều hòa cũng chưa bật, xem ra còn lâu anh mới đến.
Cô chạy vọt vào nhà vệ sinh được trang trí đơn giản thanh lịch trong phòng, cửa còn quên chưa khóa đã bắt đầu cởi quần áo ra!
Mà trong WC chuyên dụng của tổng giám đốc, Trầm Úy Vũ đang muốn rửa tay thì lại phát hiện đã hết xà phòng.
Vì mắc bệnh sạch sẽ nên anh luôn muốn hai bàn tay của mình phải thật sạch, bởi vậy, anh quay đi, định đến WC khác để lấy nước rửa tay.
“Tách!”
Tiếng mở cửa vang lên, anh ngẩng lên nhìn, trùng hợp bắt gặp ánh mắt của Đào Lộ.
Đào Lộ vốn đang cầm quần áo trên tay, thế nhưng việc xảy ra bất ngờ này khiến cho cô hoảng sợ đánh rơi quần áo xuống sàn nhà, lúc này,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-ru-yeu-nghiet-thu-truong/643545/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.