Màn đêm dài vô tận dường như vẫn tiếp tục kéo dài hơn, Động Rắn sau núi đêm nay sáng rực ánh đuốc, Đại Xà tinh có tên là Tuyên tức tối đi qua đi lại trong động, bộ da đẹp đẽ ả mới kiếm được dưới sự dày vò trong cơn thịnh nộ đã rách toác vài chỗ, để lộ bên dưới là lớp vảy xanh lục sáng bóng.
Từ chiều nay lúc mấy con tiểu yêu ẩn mình trong làng rối rít trốn về ả đã thấy có sự không ổn, bọn chúng thuật lại rằng có một con nhóc thượng tiên vừa mới ghé qua Trang gia thôn đã lập tức giết rất nhiều huynh đệ, nếu không phải bọn chúng nghe tiếng gió phong phanh, biết được sự chẳng lành liền vội vã trốn đi thì chắc giờ này cũng toi mạng rồi.
“Thượng tiên!? Không phải Song Linh Thượng tiên của Thanh Sơn chứ?” Tuyên thất sắc, vết sẹo ở cổ vô thức nóng bừng lên.
“Dạ… chính ả! Con nghe ả tự xưng với đám dân trong Trang gia thôn như vậy!”
Tách trà trong tay rơi xuống đất vỡ tan, Tuyên bỗng rùng mình nhớ lại, hơn một năm trước, một nhát kiếm kia chỉ thiếu một chút là cắt phăng đầu mình…
Song Linh thượng tiên! Mang dáng vẻ của con nhóc mười bảy mười tám tuổi, là bán tiên từ khi sinh ra, hai lăm tuổi đã đạt thành Thượng tiên, xuất kiếm chém yêu thu kiếm diệt ma. Hơn ba năm nay giới yêu quái hễ nghe đến cái tên này đều khiếp đảm, hận không thể lột da tróc xương uống máu con nhóc đó, thậm chí còn liên hiệp lại hơn ba ngàn tinh binh để tiêu diệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807317/chuong-11-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.