Nhà của Tống Sơ Tình được thiết kế theo phong cách Bắc Âu, tông màu lạnh lẽo, lúc này, bức tường, nội thất, thậm chí cả chiếc ghế sofa nơi có hai người đàn ông ngồi mỗi đầu đều khiến không khí trở nên lạnh giá và căng thẳng đến rợn người.
Tống Sơ Tình đứng ở giữa, hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, cô muốn giải thích với Diêu Bái Thu trước nhưng lại lo cho vết thương ở môi của Thẩm Tứ Niên, anh chảy khá nhiều máu, chắc phần mô mềm trong miệng bị răng va vào đến rách.
Cân nhắc một hồi cô đành bảo dì Mạnh đi lấy hộp y tế trước sau đó đổi sang khuôn mặt ngọt ngào mà anh cô trước giờ không bao giờ kháng cự được, giọng nói mềm như chim hoàng oanh: “Anh~”
Đáng tiếc, Diêu Bái Thu giờ đã không còn dễ dụ nữa, anh ấy quét mắt lạnh lẽo qua khiến Tống Sơ Tình ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Dì Mạnh mang hộp y tế ra đặt lên bàn trà, ánh mắt nhìn hai người đàn ông đang trong trạng thái gươm súng giương sẵn đầy cảnh giác, cuối cùng bà đưa cho Tống Sơ Tình ánh mắt đồng cảm rồi lặng lẽ rút lui.
Tống Sơ Tình khổ không nói nên lời, cô thật sự muốn theo dì đi luôn, không muốn ở lại cái chiến trường máu lạnh này chút nào nữa!
Cô thở dài, mở hộp y tế định xử lý vết thương cho Thẩm Tứ Niên trước nhưng tay vừa nhúc nhích, Diêu Bái Thu đã cảnh cáo lần nữa: “Tống Sơ Tình!”
Lại một tiếng thở dài, cô không muốn chơi cái trò trẻ con này nữa, sắc mặt trầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/rung-dong-ngay-xuan-to-ky/2769478/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.