Hứa Mộc Thâm muốn đem tay mình rút ra.
Lại phát hiện, anh vừa động, cô gái sẽ trở nên nôn nóng bất an.
Anh rõ ràng ngồi ở ghế tựa cạnh giường, không nhúc nhích.
Lúc này cô gái kia hình như mới mãn ý.
Bất mãn trên mặt biến mất, cô như là bản năng tìm kiếm vị trí an toàn nhất, ở trên giường giật giật, sau đó bỗng nhiên dán sát gò má ở trên tay anh.
Cảm giác trắng mịn khiến cho thân thể Hứa Mộc Thâm cứng đờ!
Anh kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, chỉ thấy cô cọ xát tay anh.
Môi mềm mại, không tự giác đụng một cái, khiến anh giống như bị điện giật, có từng đợt cảm giác tê dại lan tỏa tứ chi.
Không hiểu sao lại đột nhiên nghĩ nụ hôn hai người lần đầu tiên gặp mặt.
Trên người cô quanh quẩn nhàn nhạt mùi hương đặc biệt...
Cả người Hứa Mộc Thâm đều không được tự nhiên.
Không biết vì cái gì, anh đột nhiên nghĩ tới đêm nọ của tám tháng trước.
Cảm giác quen thuộc khiến anh cố nén mời không đẩy cô gái này ra.
Sau cùng, cô gái như tìm được vị trí thoải mái nhất, liền ôm lấy cánh tay anh, ngủ say.
Cô nằm nghiêng, cuộn mình, làn da trên gương mặt vô cùng mịn màng, lông mi dài dài, ở trên mặt quăng xuống một bóng ma, môi hồng nhuận, còn có cánh mũi xinh xắn...
Hứa Mộc Thâm nhìn cô.
Bình thường nhìn đanh đá như thế, thật không ngờ an tĩnh lại, vậy mà bộ dáng lại nhu thuận như vậy.
- -
Sáng sớm.
Hứa Tiễu Tiễu chậm rãi mở mắt, con ngươi mê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868313/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.