Hứa Tiễu Tiễu nắm chặt bàn tay của mình, gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Mộc Thâm, khi Lương Mộng Nhàn đang nói chuyện thì cô ta bước lên một bước:“Cô câm miệng!” Những chuyện trong quá khứ, cô ta không muốn mang ra nói.
Đặc biệt là Hứa Mộc Thâm sẽ cảm thấy bản thân cô ta không đúng đắn, nếu anh ta biết chuyện tám tháng trước …… Anh ta sẽ nghĩ về cô ta như thế nào? Nhưng Lương Mộng Nhàn lại cười lạnh:“Làm sao? Cô sợ cái gì? Chính mình có bản lĩnh làm lại không dám để cho người ta nói sao?” Cô ta mặc kệ Hứa Tiễu Tiễu, nhìn thẳng vào Hứa Mộc Thâm tiếp tục nói: “Tám tháng trước, cô ta không đúng đắn, vì tiền mà làm ra chuyện không trong sạch! Nếu không phải vì danh dự của trại trẻ mồ côi thì cô ta đã sớm bị đuổi ra khỏi trại trẻ mồ côi này! Đường Điềm Điềm cũng bởi vì chơi thân với cô ta nên bị người nhận nuôi nghi ngờ đạo đức không tốt.
Vì vậy vào phút chót, người đó đã từ chối nhận nuôi để cho đứa bé không được nhận nên mới có thể xảy ra chuyện nhảy lầu.
Tất cả chuyện này đều do cô ta!” Hứa Mộc Thâm nghe được lời này, ánh mắt trầm xuống.
Chuyện Hứa Tiễu Tiễu làm tình nhân cho người ta, anh ta biết nhưng lại khinh thường để ý đến.
Nhưng giờ phút này, khi Lương Mộng Nhàn nói bằng cái giọng điệu này, anh ta lại cảm thấy tức giận không nói lên lời.
Anh ta có thể khinh bỉ Hứa Tiễu Tiễu, nhưng người đàn bà này dựa vào cái gì khinh bỉ cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868344/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.