Vốn Hứa Mộc Thâm hờ hững với cô ta, giờ phút này rốt cuộc có phản ứng.
Mắt Lương Mộng Nhàn roẹt cái phát sáng, "Bọn họ ở bên kia, Hứa tiên sinh, tôi dẫn ngài qua."
Nói xong xoay người đi về phía trước, đi được hai bước, còn lo lắng Hứa Mộc Thâm không theo kịp, quay đầu thấy anh đã nhanh chóng vòng qua người cô ta đi lên phía trước.
Lương Mộng Nhàn nhẹ nhàng thở ra, đi theo sau Hứa Mộc Thâm.
-
Bên núi giả, Lâm Ý Thành điên cuồng hôn xuống.
Lực tay anh ta rất lớn, giữa chặt gáy của Hứa Tiễu Tiễu, khiến cô không né tránh được.
Mắt thấy anh ta sắp hôn mình, đôi mắt Hứa Tiễu Tiễu nhíu lại, dùng sức đập đầu mình vào đầu anh ta!
"Bốp!"
Lâm Ý Thành bị đập nên đau, anh ta xoa cái trán đã sưng lên, thẹn quá hóa giận hét lên giận dữ: "Hứa Tiễu Tiễu, cô điên rồi!"
Trong giọng nói của Hứa Tiễu Tiễu mang theo bi thương, "Tôi thấy người điên là anh đó!"
Lâm Ý Thành khó thở, nắm cổ áo cô, dùng sức lôi kéo: "Cô ở đây giả bộ liệt nữ trinh tiết cái gì! Lúc trước khi bò lên giường người khác, cũng là bộ dáng này sao? Hay chỉ giả bộ trước mặt tôi thôi?!"
Hứa Tiễu Tiễu cắn chặt môi, nhìn anh ta chằm chằm.
"Lâm Ý Thành, thú vị không?"
Tra tấn nhau như vậy, thú vị không?
Nhưng câu nói kế tiếp còn chưa nói xong, những lời này giống như đã kích thích anh ta.
Vành mắt anh ta lập tức đỏ lên, thấp giọng mở miệng nói: "A, Hứa Tiễu Tiễu, hôm nay tôi để cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868420/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.