Ba Hổ và A Tư Nhĩ đưa bọn trẻ đi trượt băng trên mặt hồ, từ lúc ra khỏi cửa cho đến lúc trở về chưa đầy nửa canh giờ, Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã được bọc trong áo choàng lông sói của hắn mà ôm về.
“Lạnh quá, lạnh quá.” Kỳ Kỳ Cách rụt cổ, nằm sấp trên giường sưởi ấm, không còn nhắc đến việc muốn ra ngoài chơi nữa.
Triệu a nãi mang đến một chiếc chăn, bảo ba đứa nhỏ đắp chăn ủ ấm, bà ngồi bên cạnh ôm Cáp Bố Nhĩ, nhìn hai tiểu nha đầu rồi hỏi Mật Nương: “Khi Kỳ Kỳ Cách hai tuổi, thân hình có cao hơn nha đầu nhà ta không?”
“Chắc là gần bằng, cao cũng không cao hơn bao nhiêu.” Mật Nương thấy Uyển Nhi trợn mắt, trong lòng lấy làm vui, bèn hỏi nàng ta mang thai đứa này được bao lâu rồi.
“Sắp bốn tháng, đứa trong bụng này ngoan hơn, ta chỉ nôn ọe hai ba ngày là ổn.” Uyển Nhi sờ bụng, “Nghe a nãi ta nói Phán Đệ và Mộc Hương xây nhà mới rồi hả? Năm nay ta cũng không đi hồ Ngõa được, chỉ có thể đợi sang năm sinh con xong rồi mới qua thăm.”
“Phải, Phán Đệ ở ngay sát vách nhà ta.” Mật Nương nghĩ Triệu a nãi đến trước khi tuyết rơi, còn chưa biết chuyện của Mộc Hương, nàng chủ động nhắc đến: “Chồng của Mộc Hương chết rồi, ngay trước mấy ngày Hộ Văn Dần thành thân, sau khi hắn chết, Mộc Hương thay hắn làm soạn sĩ.”
Uyển Nhi kinh ngạc, một người trẻ tuổi như vậy, sao đột nhiên lại chết? Nàng ta lại hỏi: “Vậy sau đó Mộc Hương tính làm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2998149/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.