Trận tuyết lớn đã ủ ê bấy lâu cuối cùng cũng trút xuống, sắc trời bên ngoài cũng dần sáng hơn, tiếng bụng kêu réo giục năm người trong nhà phải bò dậy khỏi chiếc giường sưởi ấm áp. Ba Hổ mặc quần áo xong liền mở cửa đi nấu cơm, Mật Nương tự sửa soạn xong cho mình rồi mới mặc quần áo cho ba đứa trẻ, xếp hàng chải tóc, búi tóc.
Kỳ Kỳ Cách là một đứa bé thích làm đẹp, ở nhà toàn người thân cũng phải tết tóc, cài trâm hạt châu, con bé ôm gương đồng nhìn tới nhìn lui, “Đúng là một mỹ nhân mà!”
Mật Nương bật cười, hỏi: “Con thấy bộ dáng của phụ thân con trông thế nào?” Phụ tử bọn họ giống nhau đến bảy phần.
“Hơi đen.”
“Còn gì nữa không?”
Tiểu nha đầu bĩu môi hừ một tiếng, “Vậy thì chắc chắn chỗ nào cũng tốt rồi, có con là đứa khuê nữ xinh đẹp thế này, phụ thân sao có thể xấu được chứ?”
Nói xong, con bé không nhịn được mà tự đắc, “Cái miệng này của con đây, chỉ biết nói lời thật lòng thôi.” Vừa khen mình lại vừa quý hóa phụ thân mình.
Cát Nhã chịu không nổi cái tính nhắm mắt thổi phồng của muội muội, chép chép miệng hai cái, muốn nói nhưng lại sợ bị đánh, lặng lẽ kéo Cáp Bố Nhĩ đi ra ngoài.
“Tuyết lớn quá đi!”
Những bông tuyết lớn từng mảng, từng mảng nhẹ nhàng và dày đặc bay xuống, Cát Nhã đưa tay ra, đưa ra rồi rụt vào một cái là đã đầy một vốc bông tuyết.
Ba Hổ xách thùng nước tiểu từ ngoài cửa vào, thấy hai tiểu tử đứng trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2998183/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.