Sống lưng Tạ Thu đột nhiên tê dại, vòng eo không kiểm soát được mà mềm oặt.
đ** l*** n*ng b*ng đầy tính xâm lược, vừa tiến vào đã không chút lưu tình chiếm lĩnh mọi ngóc ngách.
Cổ áo vest của Hạ Ti Yến bị những ngón tay ửng hồng siết chặt, nhưng nhanh chóng lại vô lực buông lỏng.
Hơi thở của người đàn ông bao trùm lấy Tạ Thu như thủy triều, cậu bị hôn đến choáng váng đầu óc, đầu lưỡi không có chỗ nào để trốn, bị quấn lấy m*t mạnh, chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* đáng thương từ khoang mũi.
Hạ Ti Yến giữ chặt người trong lòng, hương rượu hoa đào ngọt ngào luẩn quẩn trao đổi giữa răng môi, k*ch th*ch thần kinh anh nhảy lên thình thịch.
Trong không gian chật hẹp, yên tĩnh trong xe, tiếng nước ái muội bị phóng đại vô hạn, xen lẫn với tiếng th* d*c và tiếng ma sát đáng xấu hổ, dường như đủ để lấp đầy cả thế giới.
Cho đến khi Tạ Thu cạn kiệt hơi thở cuối cùng, bàn tay lớn kẹp chặt cậu cuối cùng cũng buông ra.
“Tạ Tiểu Thu.” Giọng Hạ Ti Yến khàn đặc, “Thở đi.”
Tạ Thu như mất hết sức lực ngã vào lòng người đàn ông, gò má đỏ bừng áp vào vai áo vest, th* d*c ngắn và dồn dập.
Ngón tay Hạ Ti Yến đặt sau gáy cậu vỗ về nhẹ nhàng hai cái, rồi bẻ mặt cậu lại, ánh mắt rơi trên đôi môi sưng đỏ.
Đôi môi hơi hé mở ẩm ướt, nụ môi xinh đẹp bóng loáng, như nụ hoa mời gọi người hái.
Hạ Ti Yến hô hấp nặng nề, dùng ngón tay cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/2992261/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.