Năm Tạ Thu tròn mười tám tuổi, Hạ Ti Yến tặng cậu một căn nhà làm quà sinh nhật.
Vì được nhận nuôi từ cô nhi viện nên không ai biết ngày sinh nhật thật của cậu, do đó Tô Uyển Dung đã lấy ngày nhận nuôi cậu làm ngày sinh nhật.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi năm đến ngày sinh nhật, món quà đầu tiên Tạ Thu nhận được luôn là từ anh trai.
Căn nhà Hạ Ti Yến tặng nằm gần trường cấp ba của cậu. Nhờ vậy, cậu không cần phải vất vả chạy về nhà dưới áp lực học tập nặng nề của năm cuối cấp, tránh lãng phí thời gian nghỉ ngơi trên đường.
Để chăm sóc tốt cho sinh hoạt hằng ngày của cậu, Hạ Ti Yến còn thuê riêng bảo mẫu và đầu bếp, còn bản thân anh thì chịu trách nhiệm ngủ cùng cậu vào buổi tối.
Vì có ý tốt, Tạ Thu đã mời Hạ Cảnh Thần đến ở chung với họ, nhưng bị từ chối thẳng thừng.
Theo lời Hạ Cảnh Thần, cậu ta thà mỗi ngày ngồi xe về biệt thự cũ của nhà họ Hạ còn hơn là chen vào giữa hai người để làm “bóng đèn”.
Học kỳ hai năm lớp 12, Tạ Thu tan học buổi tối, về nhà còn phải đọc sách thêm một lúc.
Hạ Ti Yến yên lặng ngồi bên cạnh bầu bạn, ngay cả trái cây cũng được anh rửa sạch, cắt lát rồi đút tận miệng.
Mắt Tạ Thu vẫn dán vào quyển sách, hé môi cắn lấy chóp dâu tây từ tay anh.
Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm đôi môi đang mở ra, màu môi dường như còn tươi đỏ và đẹp hơn cả màu dâu tây.
Quả dâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/2992296/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.