Kèm theo từng tiếng sấm rền vang, hạt mưa to như hạt đậu đổ ầm ầm xuống biến phim trường ngoài trời thành một bãi bùn nhão nhoẹt.
Cơn mưa đột ngột khiến kế hoạch quay phim phải tạm dừng, đạo diễn đành cho mọi người nghỉ sớm.
Trên đường quay về khách sạn, Tiểu Quỳ dán mặt vào cửa kính mờ hơi nước, tiếc nuối thở dài: "Chị Phi Vãn, bánh nếp nhân hạt ở tiệm bên Tây Thành mà chị muốn ăn hôm nay lại không mua được rồi, em định tranh thủ đi mua cho chị mà."
Tiếng mưa rả rích bên ngoài nghe ru ngủ cực kỳ. Lúc cô ấy nói câu đó, tôi đang lim dim gối đầu lên bờ vai rộng rãi của Lương Mộ Thần, nửa tỉnh nửa mê chỉ lơ mơ “ừ” một tiếng.
Xuống xe bị gió lạnh thốc qua, tôi rùng mình một cái, lập tức tỉnh táo hẳn.
Nghĩ bụng về phòng cũng chẳng có việc gì, thế là cùng mấy người trong đoàn rủ nhau chơi bài giết thời gian ở phòng nghỉ khách sạn.
Lương Mộ Thần thong dong đi phía sau tôi, thấy tôi nói chuyện với Lận Thần mà càng lúc càng sát lại gần thì vẻ mặt vốn thờ ơ của anh thoáng hiện vẻ không vui, tay giơ lên kéo cổ áo tôi một cái.
Chớp mắt sau, tôi đã bị anh lôi vào trong một căn phòng.
Lưng áp vào cánh cửa cứng, hai tay anh chống hai bên vây tôi giữa vòng tay anh, từng chút một áp sát lại gần.
Giọng khàn khàn pha chút kiềm chế: "Tại sao cứ nhìn cậu ta hoài thế? Ở nhà em đã xem phim cậu ta cả đống lần rồi."
Hơi thở nóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ket-hon-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung/2717358/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.