Lục Diễm nhanh chóng xuống ngựa, hành lễ rồi gật đầu.
“Tổ mẫu, mọi chuyện đều ổn.”
Phía sau, Tần Hoài và Lý Đạc cũng tiến lên hành lễ.
Lục lão phu nhân nắm tay Lục Diễm, giọng nói đầy xúc động:
“Tần Thế tử, Lý Thống lĩnh, lần này chiến dịch có thể thành công, là nhờ nhị vị hết lòng tương trợ. Nhờ các ngươi, tôn nhi ta mới có thể đại phá Ngụy quốc ác chiến, thu phục lại ranh giới Tấn Quốc đã mất mấy chục năm, còn bắt sống được cả đại tướng quân địch, thậm chí áp giải được Gia Luật Vương trở về. Một trận rửa sạch sỉ nhục bao năm của Tấn Quốc.
Các ngươi… các ngươi chính là hào kiệt của Đại Tấn!
Hôm nay, ta – lão phụ nhân này – thay mặt toàn bộ Lục gia, dâng lên nhị vị tấm lòng biết ơn sâu sắc và kính ý chân thành nhất!”
Nói rồi, Lục lão phu nhân muốn quỳ xuống hành lễ, hai người hoảng hốt vội giữ lấy bà.
“Lão phu nhân, không thể được.”
“Lão phu nhân, chúng ta chẳng qua là phụ tá của Đại tướng quân, toàn bộ hành trình đều chỉ tận tâm làm tròn chức trách. Sao dám nhận đại lễ này.”
Lý Đạc có chút lúng túng, nhìn về phía sau ra hiệu: “Này… này…”
“Các ngươi về trước đi.” Lục Diễm trầm giọng nói.
“Dạ.”
“Dạ.”
Hai người cung kính hành lễ với các vị nữ quyến Lục gia, rồi lên ngựa rời đi.
Lục Diễm vừa bước tới, vừa nhìn về phía người đang che khăn bên cạnh, dịu giọng gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
Ninh Tuy che khăn, rưng rưng gật đầu.
“Diễm ca nhi gầy đi nhiều,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769837/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.