Hai ngày này, sau khi tan học Kiều Tịch liền chạy tới bệnh viện.
Đi qua hành lang, một bệnh nhân lao ra khỏi phòng đụng phải cô, tập tranh của Kiều Tịch rơi xuống đất.
Một cô gái gầy gò mặc áo bệnh nhân sọc xanh chạy ra, phát hiện đụng phải người, cô ấy nhanh chóng ngồi xổm xuống giúp Kiều Tịch nhặt tập tranh dưới đất, “Thật xin lỗi.”
“Không sao đâu.” Kiều Tịch nhận tập tranh.
Lúc này, nữ ý tá trong phòng đuổi tới.
Kiều Tịch nghe thấy y tá khuyên nhủ người bệnh: “Đào tiểu thư, ngày kia cô phải làm phẫu thuật, bây giờ không thể ra ngoài.”
“Anh trai tôi không nhận điện thoại, tôi không liên hệ được với anh ấy, tôi muốn đi tìm anh ấy.”
“Đào tiên sinh nói rằng gần đây anh ấy có việc, ngày kia có thể sẽ không về kịp.” Y tá nói, “Đào tiểu thư, cô bây giờ cần trở về phòng nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật ngày kia.”
Nữ bệnh nhân lắc đầu, “Tôi có cảm giác anh trai tôi đã xảy ra chuyện, tôi muốn đi tìm anh ấy.”
“Đào tiểu thư, bây giờ cơ thể cô rất yếu, không thể xuất viện.”
Y tá nói: “Đào tiên sinh nói, đợi anh ấy giải quyết xong việc sẽ chủ động liên lạc với cô, tôi đỡ cô về nghỉ ngơi, dáng vẻ này của cô để Đào tiên sinh biết, anh ấy sẽ rất lo lắng.”
Sắc mặt nữ bệnh nhân tái nhớt, môi tím tái, không phải hồng hào như người bình thường, ánh mắt Kiều Tịch dừng lại trên mu bàn tay đối phương, cô nhìn thấy năng lượng xanh của đối phương chỉ còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/1055607/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.