Xe chạy tới một nơi hẻo lánh, ngôi chùa ở trên một ngọn núi lớn, không có nhiều người lắm, từ chân núi tới chỗ ngôi chùa, cần đi thêm 8000 bậc đá, đi gần hai giờ mới có thể tới nơi.
Không phải ai cũng có thời gian và kiên nhẫn như vậy.
Xe dừng ở chân núi, Lục Hoặc xuống xe.
Gió trên núi rất mạnh có thổi khiến người ta đau đầu.
Lục Hoặc nhìn thềm đá không rõ điểm cuối, nói với vệ sĩ: “Anh chờ trong xe.
”
“Thiếu gia, cho tôi đi cùng với, xương cốt của tôi không vận động sẽ yếu mất.
” Anh vệ sĩ sờ đầu cười nói.
Lục Hoặc gật đầu, “Được.
”
Qua trời đông giá rét, đầu xuân bây giờ càng lạnh hơn, nhất là vùng núi, gió lạnh buốt xương.
Gió thổi tung vạt áo màu đen của Lục Hoặc, thổi qua sườn mặt góc cạnh của anh.
Vệ sĩ lẳng lặng đi theo sau thiếu gia nhà mình, nhìn anh từng bước từng bước đi lên, thắt lưng thẳng tắp, dáng người mảnh khảnh càng thêm cô đơn lẻ loi trong gió lạnh.
Nhưng làm ơn, lần này thiếu gia có thể hoàn thành tâm nguyện, Kiều tiểu thư mau tỉnh lại.
Càng lên cao, gió trên núi càng lớn, nhiệt độ không khí cũng giảm xuống, trên núi vẫn còn tuyết đọng.
Nơi này ít người tới, trên thềm đá dẫn lên đỉnh núi, chỉ có hai người Lục Hoặc và anh vệ sĩ, trầm tĩnh lại sâu xa.
Anh vệ sĩ tò mò ngôi chùa này làm thế nào để duy trì nhiều năm như vậy.
Thất thần chốc lát, anh vệ sĩ phát hiện thiếu gia đã đi xa, anh ấy lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/1055647/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.