Kiều Tịch đã bao giờ nghe thấy Lục Hoặc nói như vậy?
Đúng là điên rồi!
Kiều Tịch ngửi thấy mùi hương của anh, bị anh câu dẫn mà tim đập loạn xạ, gần như mất trí.
Cô phát hiện, cái đuôi của Lục Hoặc ra rồi.
Ánh đèn vàng ấm áp rơi xuống đuôi vàng đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Lục Hoặc nằm nghiêng, cổ áo thấp uốn éo, xương quai xanh lộ ra càng thêm nổi bật.
Anh rũ mi xuống, mí mắt mỏng khẽ run lên, vành tai ẩn dưới mái tóc đen phiếm hồng, giữa đôi mày lạnh lùng có cảm giác tinh tế mỏng manh, đây là cá vàng nhỏ gì chứ, là yêu nghiệt quyến rũ thì đúng hơn.
Kiều Tịch vốn dĩ không có sức chống cự với Lục Hoặc, bây giờ cái đuôi của anh lộ ra, ngửi được mùi hương thơm nồng, mắt cô nhìn về phía anh càng phát sáng, luyến tiếc không muốn rời đi.
Cô tới gần anh, bàn tay đặt xuống cái đuôi vàng bóng mượt, trực tiếp s.ờ soạng, “Lục Hoặc, cái đuôi của anh được nuôi dưỡng thật tốt.” Cái đuôi chưa từng bị năng lượng đen ăn mòn thật xinh đẹp, chói mắt.
Ánh mắt cô không hề che giấu sự thích thú với đuôi của anh.
Trái tim trong l*иg ngực Lục Hoặc bị bàn tay nhỏ bé nắm giữ, không chịu khống chế mà đập điên cuồng.
Anh cho rằng cả đời này sẽ cất giấu cẩn thận bí mật về cái đuôi.
Ai mà ngờ lại có người thích cái đuôi của anh đến vậy. Cô bao dung cho khuyết điểm của anh, thích khuyết điểm của anh đến vậy.
Lục Hoặc cười khẽ thành tiếng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/531117/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.