Sau khi Lê Sanh rời đi, Thịnh Đằng Vi gục đầu xuống quầy bar một lúc rồi mới ngồi thẳng dậy. Cô ngửa cổ, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, đôi khuyên tai lấp lánh theo động tác đung đưa nhẹ nhàng. Trì Hoài Dã ngồi bên trái, không rời mắt khỏi từng cử chỉ nhỏ của cô. Thịnh Đằng Vi gác chân lên thanh ngang, tư thế uể oải. Tay phải chống cằm trên quầy bar, nghiêng đầu nhìn về phía Trì Hoài Dã đang chăm chú quan sát mình. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, mắt lim dim đầy vẻ trêu chọc: “Anh Trì cứ nhìn tôi chằm chằm thế không tốt đâu?” Trì Hoài Dã nhướng mày: “Có qua có lại mới toại lòng nhau. Tối qua cô Thịnh chẳng phải cũng nhìn tôi suốt cả quãng đường đó sao?” Thịnh Đằng Vi bật cười: “Vậy coi như huề nhau đi.” Trì Hoài Dã không bình luận gì, chuyển sang chủ đề khác: “Tôi thấy tâm trạng cô Thịnh tối nay không được tốt lắm, mới uống có chút đã thấy say rồi?” “Cũng đúng.” Thịnh Đằng Vi không giấu giếm, “Anh Trì có vẻ rất để ý đến tôi nhỉ?” Trì Hoài Dã mỉm cười: “Một người như cô Thịnh thì khó mà không thu hút sự chú ý.” Nghe câu nói đó của anh, Thịnh Đằng Vi không đáp lại, chỉ mỉm cười nhẹ. Thấy cô cười, khóe môi Trì Hoài Dã cong lên. Anh bấm màn hình điện thoại trên quầy bar, xem giờ: “Gần 1 giờ sáng rồi, cô Thịnh có muốn về không?” Nghe anh nhắc giờ, Thịnh Đằng Vi cũng kiểm tra điện thoại. Còn mười phút nữa là 1 giờ sáng. Cô mím môi, vén mái tóc sang bên phải,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/say-huong-hong-cu-cu-mieu/2790236/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.