Ánh mắt sâu thẳm khó dò của Vân Diễn nhìn lại nhưng ta đã nhanh chóng bình tĩnh lại, nếu hắn không nghi ngờ mới là chuyện không thể chấp nhận được.
Ta hỏi hắn: “Điện hạ đã từng đến Giáo Phường ty chưa?”
Hắn lẳng lặng nhìn ta, ta lại hỏi hắn: “Điện hạ có biết, nữ quyến nhà quan không bị sung vào nhạc tịch thì có cảnh ngộ như thế nào ở Giáo Phường ty không?”
Cuối cùng trong mắt hắn cũng có chút dao động, ta chậm rãi mỉm cười: “Sau khi tội thần mưu phản, ai ai cũng có thể gi*t. Tuyết Cơ mới vào Giáo Phường ty là khi vừa tròn tuổi cập kê, nô bộc của Giáo Phường ty thấy ta xinh đẹp, ngay cả hắn cũng dám khinh nhục ta.”
Ta xòe hai tay trắng sứ như ngọc ra dưới ánh nắng mỏng manh, trên đó đã từng dính đầy vết máu: “Ta đã dùng đôi tay này đẩy hắn xuống đài cao trăm bậc. Não vỡ nát, máu chảy lênh láng. Đúng là ch*t không hết tội!
“Trước kia đôi tay này từng gảy đàn vẽ tranh, thêu thùa chơi cờ. Sau này đã cầm đao, khoét mắt, đâm tim. Trải qua như vậy, Tô Ngâm Thời ấy mới trở thành hoa khôi Tuyết Cơ.
Chỉ là một tỳ nữ yếu đuối mà thôi, gi*t thì gi*t, có gì khó?”
Ta mỉm cười nhìn hắn, lộ từng lớp từng lớp mặt thật của một Tô Ngâm Thời lạnh lùng vô tình, gi*t người như ngóe ra cho hắn xem. Thật thật giả giả, ngay cả chính ta cũng khó mà phân biệt được.
Ánh mặt trời xuyên qua cành lá loang lổ chiếu xuống, nốt ruồi son bên má hiện lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/so-tay-tu-luyen-cua-yeu-phi/3013268/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.