Kỷ Hạ Dương giải quyết nỗi buồn xong, nhận cuộc gọi của Vi Trình Vĩ.
Hôm qua Vi Trình Vĩ biết nay hắn có công chuyện, hỏi luôn: "Tình hình sao rồi?"
Kỷ Hạ Dương lập tức hất mặt lên trời khoe mẽ: "Xong rồi! Anh mày đã phải rửa mắt nhìn tao! Thái độ khác hoàn toàn trước đây..."
Hắn ỷ vào Vi Trình Vĩ không ở hiện trường, bắt đầu chém gió người anh cả nghiêm túc thành ông già hiền hoà.
Hắn giỏi nhất là chém gió mà.
Kỷ Hạ Dương chém hăng say, hoàn toàn không để ý có người xuất hiện ngoài cửa WC.
"Ảnh còn bảo mày phải học hỏi tao nhiều... Ơ!"
Kỷ Hạ Dương đang chém gió thành bão, chợt giật mình vì bóng người mới xuất hiện.
Vi Trình Vĩ thấy hắn khẽ run lên, há mồm cười to: "Ha ha ha! Mày trốn trong toilet chém gió trông buồn cười vãi!"
Kỷ Hạ Dương thoáng liếc vào gương, nhận ra dáng vẻ cầm điện thoại giật mình của mình trông rất ngu.
Vi Trình Vĩ vẫn trêu chưa xong, cười he he đi đến: "Há há há, không tè ra quần chứ? Để tao xem..."
Kỷ Hạ Dương chíu khọ đẩy ra, trừng đối phương: "Xem mả cha mày, tao đi xong từ lâu rồi."
"Ồ, tao tưởng mày mới xong, vừa lắc hàng vừa khoe với tao chứ..."
"Mày xàm quần gì vậy?!"
Kỷ Hạ Dương lại khinh bỉ nhìn bạn, cất điện thoại rồi đến bên lavabo.
Vi Trình Vĩ đuổi theo: "Ê, trợ lý nhỏ của mày đâu?"
Kỷ Hạ Dương không đáp, hứng chút nước rồi hất sang: "Liên quan đếch gì đến mày!"
Vi Trình Vĩ không kịp né, mặt ướt nhẹp, bất mãn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/soi-con-nha-hao-mon-chanh-tu-dan-that/2912933/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.