Việc Tạ Tích nhập học lại long trọng hơn nhiều so với tưởng tượng của Tạ Tranh một chút.
Bà Mạnh lì xì cho Tạ Tích một phong bao màu đỏ dày cộp, Tạ Lý còn chuẩn bị cho Tạ Tích một chiếc cặp sách.
Mở ra xem bên trong là đề thi thật của các năm. Tạ Lý còn dùng chữ viết như gà bới viết cho Tạ Tích một tấm thiệp chúc mừng: Còn khoảng 6000 ngày nữa là đến kỳ thi Đại học, cố lên nhé, Tiểu Tích.
Tạ Tranh: “…………”
Đúng là kiểu hài hước bất chấp sống chết của người khác.
Ngày Tạ Tích đến lớp nhà trẻ, Lộ Lộc đã đặc biệt xin nghỉ phép mấy tiếng, mấy cô giáo còn đặc biệt làm một băng rôn: Chào mừng bạn nhỏ Tiểu Tích.
Tạ Tích đeo chiếc cặp sách gần như cao bằng người cậu bé, lảo đảo đi vào.
Lộ Lộc cầm điện thoại quay video cho Tạ Tích, hạ giọng nói với Tạ Tranh: “Bé con không khóc luôn, giỏi quá đi. Ngoan quá.”
Trước khi đi vào, cô giáo đã ngồi xổm xuống nói gì đó với Tạ Tích, Tạ Tích liền quay người lại, với vẻ mặt đáng thương vẫy tay về phía Tạ Tranh.
Lộ Lộc cũng cười tủm tỉm vẫy tay với cậu bé.
Đợi không còn nhìn thấy bóng dáng Tạ Tích nữa, Lộ Lộc từ từ xoay camera điện thoại về phía Tạ Tranh.
Tạ Tranh có thể thấy đôi mắt cười tủm tỉm của Lộ Lộc sau điện thoại. Anh khinh thường “chậc” một tiếng: “… Không muốn nhìn em.”
Hôm qua Lộ Lộc ở ký túc xá công ty sắp xếp, giờ này chạy đến đưa Tạ Tích, lát nữa còn phải quay về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/3013477/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.