Lâm Mặc thu lại dáng vẻ thảnh thơi của mình, đôi mắt hoa đào tràn đầy nghiêm túc: "Ba, mẹ. Chuyện giữa chúng con đã hoàn toàn kết thúc. Vậy nên từ nay về sau, con muốn việc này phải được chấm dứt triệt để."
Bà Lâm có hơi ngạc nhiên vì sự thay đổi thái độ của cô, ông Lâm ngồi kế bên thì vẫn vững như bàn thạch, đôi mắt sắc bén nhìn sâu vào Lâm Mặc, một lúc sau, ông thở dài phất tay: "Thôi, con không muốn nói thì ba mẹ cũng sẽ không nhắc tới nữa. Chỉ mong từ nay về sau con vẫn giữ nguyên tiến độ này mà bước đến, nhưng mà khi mệt mỏi thì hãy nói với chúng ta, ba mẹ vẫn luôn ở bên con, nha con."
Giọng nói trầm thấp từ tốn làm cô có hơi nao nao, cô tiến đến ôm chặt hai ông bà một lúc lâu, thu hết mọi cứng rắn của mình vào: "Con yêu ba mẹ."
Cả hai người đều ngẩn ra nhìn nhau, có chút thụ sủng nhược kinh, con bé này từ nhỏ đến lớn vẫn luôn trầm mặc ít nói, mở miệng ra lại chỉ ngắn gọn có mấy từ "ừ", "có", "không", "được", chuyện hy hữu như thế này thật là làm cho ông bà cảm động muốn rớt nước mắt.
Ấm áp lan tỏa khắp mọi ngỏ ngách trong thư phòng, mưa ngừng, nắng lại sáng.
Trong ánh nắng chan hòa, có ba người lặng lẽ ôm nhau.
______
"Tiểu Mặc, chị đã nói với hiệu trưởng rồi, ngày mai em có thể đến trường." Đầu dây bên kia, một giọng nói ưu diễm truyền đến, với sự sắc bén của Lâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2631032/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.