Tim tôi như muốn ngừng đập lúc hiện ra trong phòng sinh hoạt chung của khoa tâm thần bệnh viện Lakeside, cái tòa nhà mà mỗi khi nhắc đến nó là tôi lại nổi hết gai ốc.
Tôi đã đến đây hai lần với tư cách là khách đến thăm, một vị khách tàng hình, không mời mà đến và cả hai lần đều thoát ra an toàn. Nhưng trong lần thứ ba này, cũng như hai lần trước đấy, mọi ký ức hãi hùng về Lakeside lại ùa về làm lu mờ mọi ý thức của tôi. Mặc dù chỉ bị nhốt trong đấy có một tuần mà tôi có cảm giác đó là một trong những tuần đen tối và tồi tệ nhất của cuộc đời mình.
Sau khi ngó nghiêng xung quanh và chắc chắn là không có ai nhìn thấy mình, tôi tiến thẳng vào phòng trực của y tá, một căn phòng khóa trái có cửa sổ được xây cao tít gần nóc nhà, khác hoàn toàn với các phòng trực khác trong bệnh viện chính. Thứ duy nhất nằm trong tầm với của tôi là tấm bảng tên phòng treo trên tường, nhưng không hề thấy có tên của Emma. Hay Lydia. Cũng phải thôi, cậu ấy vừa nhập viện chưa được bao lâu, chắc các bác sỹ chưa kịp cập nhật thông tin trên bảng. Nếu như tôi đọc đúng thì hiện giờ bên khu nữ chỉ còn hai phòng trống, vì thế Emma chắc chắn chỉ có thể ở một trong hai phòng đó.
Tôi rời khỏi phòng trực, đi qua phòng sinh hoạt chung, phòng ăn và sảnh dẫn sang khu nữ, cố gắng không để ý tới các bệnh nhân ở đây. Nhất là những gương mặt quen thuộc tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/soul-screamers-nu-than-bao-tu/2337909/quyen-7-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.