tác giả: Hành Trì dịch: hyeyangs — Tiễn Giang Hoài về rồi, Quý Kính dọn dẹp đồ đạc của mình, chuẩn bị tan làm. Cô sắp xếp gọn gàng sách vở dùng cho tiết học sáng mai rồi với tay lấy điện thoại của mình. Trời Đông lúc nào cũng tối rất sớm. Khi nãy hai cậu cháu đi, hãy còn lờ mờ nhìn thấy toàn bộ khuôn viên trường, mà giờ đây chỉ nhìn thấy khoảng nhỏ đằng trước. Đèn đường ngoài phòng dần dần sáng lên, tăng thêm chút ánh sáng cho văn phòng Quý Kính. Tuy nhiên vẫn không đáng kể so với bóng tối trong phòng. Quý Kính không bật đèn. Cô không thích ánh sáng văn phòng, nó quá sáng, luôn mang lại cảm giác chói mắt, còn hắt lên khiến con người lạnh căm. Cô ngồi trên ghế, giữ nút nguồn điện thoại để khởi động máy. Nhìn thấy màn hình hắt tia sáng chói mắt trong bóng tối rồi nhanh chóng dịu lại. Quản nhiên đúng như Quý Kính đoán, vừa khởi động xong liền hiện ra mấy cuộc gọi nhỡ. Đây là chiêu quen thuộc của mẹ Quý khi không liên lạc được với cô. Quý Kính không để ý đến những cuộc gọi đó, cũng chẳng buồn gọi lại cho mẹ. Có điều, cô vẫn mở Wechat, tìm cuộc trò chuyện với mẹ Quý, gõ liền ba chữ “không được” trả lời mẹ mình. Sau đó, dù điện thoại vẫn tiếp tục rung, cô cũng không đoái hoài đến cuộc trò chuyện đó. Quý Kính ném điện thoại sang bên cạnh, không để ý đến nó nữa. Cô quay đầu nhìn đêm dài ngoài cửa sổ. Khoảnh khắc ấy, cô đột nhiên lóe liên một suy nghĩ, ở nơi nào đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/suong-mu-muoi-dam-hanh-tri/2724031/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.