tác giả: Hành Trì dịch: hyeyangs — Đối với Quý Kính, sự việc xảy ra sau đó ảo diệu hệt như phim truyền hình: Sau khi bị gửi thư nặc danh tố cáo tham ô và nhận hối lộ, lãnh đạo trường đã bị cấp trên điều tra và cách chức. Ông ta thành khẩn thú nhận hành vi nhận hối lộ, thừa nhận việc lợi dụng chức vụ để trục lợi bất chính cho bản thân trong thời gian tại chức là hoàn toàn chính xác. Có vô số sinh viên lên tiếng, bất bình thay những người từng chịu bất công. Đại học Nam Thành bỗng chốc trở thành tâm điểm của làn sóng chỉ trích dữ dội trên mạng. Những suất khen thưởng quanh đi quẩn lại cuối cùng lại về tay Quý Kính, như thể chuyện trước đó chỉ là một giấc mộng hoang đường mà cô nằm mơ và buổi tối đau khổ đó cũng chưa từng xuất hiện. Nhưng Quý Kính từ lâu đã không còn để t@m đến những việc này. Cô đã dồn hết toàn bộ tinh lực của mình cho kỳ thi nghiên cứu sinh. Quý Kính chôn sâu tất cả những gian khổ và mỏi mệt vào lòng, không oán than dù chỉ một câu. Nếu Quý Kính phải miêu tả khoảng thời gian này bằng một câu, đó sẽ là “đối phương có vạn người ta vẫn thản nhiên bước”. [1] Đây là con đường do chính Quý Kính lựa chọn. [1] Trích từ thiên “Công Tôn Sửu thượng” trong Mạnh Tử. Lo âu trước kỳ thi ai chẳng có, cô đương nhiên cũng sợ hãi. Không đậu thì sao? Thi rớt thì sao? Không hoàn thành lời hứa thì sao? Nếu cuối cùng chẳng còn lại gì thì sao?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/suong-mu-muoi-dam-hanh-tri/2724039/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.