Ngước mắt nhìn y, bỗng chốc, trong lòng Tự Tự Như dâng lên một nỗi nghi hoặc khó tả. Hắn không phân biệt nổi rốt cuộc người trước mặt là đại sư huynh mình, hay chỉ là một con yêu ma đội lốt.
Hắn nghiến chặt răng, quyết định xé toạc lớp màn mỏng manh che đậy bí mật mà cả hai người đều ngầm hiểu bấy lâu nay, lạnh lùng hỏi: “Có phải huynh đã giết cả nhà họ Hà?”.
Yến Thanh Hà không hề tỏ ra kinh ngạc hay nghi hoặc, chỉ thản nhiên đáp: “Không phải.”
Tự Tự Như nhíu mày, cất bước đi về phía trước. Mưa vẫn rơi không ngớt, Yến Thanh Hà lặng lẽ đi bên cạnh, chiếc ô nghiêng hẳn về phía hắn.
“Vậy là ai?”, Tự Tự Như lẩm bẩm tự hỏi.
Yến Thanh Hà vẫn im lặng, nét mặt không chút gợn sóng.
Hắn tiếp tục bước đi, ánh mắt thẫn thờ nhìn những giọt mưa tí tách rơi xuống từ mép ô. Bỗng nhiên, một tiếng sấm rền vang dội trong tâm trí hắn.
– Lúc ở nhà họ Hà, Thẩm Địch từng nói đùa với mình rằng, nhìn An Tức già dặn thế thôi chứ thật ra mới chỉ hơn hai mươi tuổi. Vậy thì chắc chắn là cậu ta ít tuổi hơn mình rồi, sao có thể mình lần này tỉnh lại mới chỉ năm, sáu tuổi mà cậu ta đã hơn mười?
Đây là giấc mơ của Hà Trấn, là thế giới mà y tha thiết mong ước với người vợ hiền dịu, đứa con gái xinh đẹp, vạn vật đều được tạo ra theo ý muốn của y. Sao y có thể vô duyên vô cớ để An Tức lớn hơn mình nhiều tuổi như vậy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-do-han-dam-nhi-ba-ba/3026554/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.