ฅ^•ﻌ•^ฅ Edit by meomeocute ฅ^•ﻌ•^ฅ Gió tuyết "ù ù --" vỗ vào khung cửa sổ. Bên ngoài trời lạnh đất đóng băng, trong chăn lại ấm áp như mùa xuân. Tạ Vô Sí tỉnh dậy từ cơn ác mộng, đầu lấm tấm mồ hôi, đau đầu như muốn nứt ra, cúi đầu, vô thức dùng ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn người trong lòng. Thời Thư đang ngủ say, gương mặt thiếu niên trắng trẻo tuấn tú, sống mũi cao thẳng, tóc bị vò rối dính vào chăn đệm, y phục bị cậu c** s*ch sẽ. Chân tay quấn quýt, cảm giác da thịt như nhung lụa. Tạ Vô Sí nằm lại trên gối, trong mắt phản chiếu xà ngang trong phòng, cảm giác ngột ngạt như bị nước dìm vẫn nặng nề trong lồng ngực, hắn rất ít khi mơ. Từ khi tới thế giới này, đây là một trong số ít những giấc mộng. Dù đã cách một năm, nhưng vẫn còn cảm giác bị hiện thực kéo lại. Hình như là một buổi chiều nào đó, hắn mặc âu phục chỉnh tề ngồi trong một phòng tư vấn trắng muốt bên bờ Tây, tư thế ngồi thoải mái, bác sĩ tâm lý lão luyện đặt tài liệu xuống, nhướng mày nói: "Wow, người có vẻ ngoài tuấn tú thế này, gia cảnh còn ưu việt, nền giáo dục và lý lịch nhân sinh đều hoàn hảo, làm sao lại có vấn đề tâm lý được?" Tạ Tầm mỉm cười, gật đầu với ông ta: "Dù là đề tài cũ rích, nhưng tôi gần như không biết yêu là gì." Bác sĩ tâm lý lật bệnh án của hắn: "Cha cậu là quan chức cấp cao ở nước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-cuon-vuong-nguoi-xuyen-viet-doi-chieu-to/2874040/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.