ฅ^•ﻌ•^ฅ Edit by meomeocute ฅ^•ﻌ•^ฅ Mặt trời gay gắt, Thời Thư nằm trên ghế dựa dưới bóng tre, trên mặt đắp một chiếc lá sen. “Làm sao bây giờ, bạn trai cậu đi công tác rồi. Chẳng phải là vừa mới kết hôn thì chồng đã đi xa sao?” – Đỗ Tử Hàm nói. Thời Thư: “Đi xa thì sao? Bình thường thôi.” “Anh Bình Thường à, cậu nghĩ gì vậy? Vừa mới bắt đầu yêu, bạn trai đã phải bay khắp nơi vì công việc.” Thời Thư gỡ lá sen xuống rồi ngồi dậy, lật phơi thảo dược dưới nắng: “Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Bình thường mà.” “Tiểu Thư, yêu đương mà không rõ ràng thì đừng yêu làm gì. Đừng dính vào tình cảm. Tớ không hiểu nổi hai người bắt đầu từ khi nào nữa, vừa mới một giây trước còn như trong biển nghiệp tình mê, giây sau đã thành đôi rồi. Người ngoài cuộc như tớ đây nhìn chẳng ra gì. Thế cậu đã chấp nhận hết quá khứ của anh ta rồi à?” Thời Thư: “Cầu đồng tồn dị, học chính trị chưa?” Đỗ Tử Hàm: “Cậu còn học cái đó nữa à.” Thời Thư chưa từng nói với ai về hệ thống và chuyện bò lên giường, chăm sóc kỹ lưỡng kim ngân hoa ấm áp, trong đầu lại nhớ tới Tạ Vô Sí. Vài ngày trước, sau khi Tạ Vô Sí nhận được bức thư ấy, chỉ trì hoãn chốc lát liền lập tức điều một đội quân xuất chinh, đến giờ đã ba bốn ngày trôi qua. Thời Thư nói: “Tóm lại là tình hình chính là như vậy, cứ sống tạm đã.” Hiện tại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-cuon-vuong-nguoi-xuyen-viet-doi-chieu-to/2874064/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.