Không thể không nói, đai đeo váy còn thích hợp với lão đại hơn so với sườn xám.
Nàng là người cao quý trang nhã, khí chất khó ai vượt qua được, phối hợp với đai đeo váy phong cách tươi mát gợi cảm, hình tượng tương phản này tạo thành một khí chất cực kỳ gợi cảm.
“Đầu óc ngươi đang nghĩ đến thứ kì quái gì thế?”
Đệ Ngũ Cẩm Sương vuốt vuốt ve mép váy, nhàn nhạt hỏi.
“Chính là nương nương đó…”
Từ Bắc Vọng không chút do dự, trả lời to rõ.
Ngoại trừ đai đeo váy, hắn còn muốn làm thêm áo ni cô, y tá, tiếp viên hàng không…
Đương nhiên, khoảng cách mà lão đại chịu mặc ít nhất phải cả kỷ nguyên nữa. Trong lúc đó, chó săn sẽ tu luyện thần công liếm láp đến mức lô hỏa thuần thanh (cực kỳ nhuẫn nhuyễn),xuất quỷ nhập thần.
Đệ Ngũ Cẩm Sương nhìn hắn chăm chú một hồi lâu, mới dùng ngữ điệu lạnh lùng nói: “Chỉ có thể may quần áo cho một mình bản cung.”
“Ti chức sẽ luôn cúi đầu, nghe lời răm rắp.”
Chó săn tranh thủ thời gian để cam đoan.
Hắn cảm thấy lão đại đang vui thích, thử yêu cầu một chút: “Nương nương, ti chức có thể hôn lên xương quai xanh của người không?”
“Không thể.”
Đệ Ngũ Cẩm Sương cự tuyệt.
Mặt mũi chó săn tràn đầy sự thất vọng, động tác rửa chân bắt đầu chậm chạp.
Đệ Ngũ Cẩm Sương nhìn thẳng hắn một lát, ra vẻ tùy ý nói: “Niệm tình ngươi tặng quần áo cho ta, tạm thời cho phép ngươi thực hiện yêu cầu biến thái kia.”
Vừa dứt lời, chó săn liền rướn người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066293/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.