“Bịch!’’
Thiếu nữ bị đánh bay xuống đáy hồ, bộ dáng giống như một con nai con yếu đuối bất lực, ánh mắt tràn đầy đau thương…
“Nếu còn có lần sau, thì ngươi biết tay ta.’’
Đệ Ngũ Cẩm Sương khẽ nhướng đuôi mắt, lạnh giọng uy hiếp.
Tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác hết sức chăm chú thưởng thức đồ ăn, Từ Bắc Vọng tự biết địa vị của mình trong gia đình, cho dù có đau lòng cũng không dám làm cái gì.
meo meo chỉ ăn trộm một đôi vớ thôi mà, nàng thì có thể có ý đồ xấu gì chứ.
“Meo meo không dám…’’
Thiếu nữ tủi thân gật gật đầu, khẽ vén tà váy đỏ sũng nước, cầm chén đũa rồi ngồi trong một góc của bàn ăn.
“Tiểu Vọng, tay nghề của ngươi thật tốt quá, chẳng trách Cẩm… meo meo khen không dứt miệng.’’
Cô bé mũm mĩm này năm nay đã hai tuổi, khi nói chuyện vẫn vương vấn mùi sữa, giọng điệu cũng có chút ê a kéo dài
“Ăn cơm cũng không lấp kín được miệng của ngươi?’’
Đệ Ngũ Cẩm Sương liếc nàng một cái.
“Đúng vậy, lải nha lải nhải…’’ Thiếu nữ xinh đẹp cũng nói thầm một câu.
Chính là do dì Hoàng tố cáo, cho nên đại phôi đản mới đánh meo meo, meo meo muốn dùng meo meo quyền đấm chết bà ta.
Hoàng Như Thị bĩu môi, sau đó nhìn về phía con rể.
“Tiểu Vọng, ngươi không nên đột phá quá nhanh, cố gắng kiềm chế đi.’’
“Vãn bối hiểu rõ trong lòng.’’
Từ Bắc Vọng gật đầu.
Kinh nghiệm của mẹ vợ cũng đều căn cứ từ thực tiễn cả.
Vì để Ngoan Nhân Chí Cao nhanh chóng hồi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1067158/chuong-613.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.