Sau khi Thẩm bổ khoái cùng Lý Tứ bắt tay giảng hòa, Thẩm Gia Gia cũng được trông thấy vật chứng quan trọng nhất trong vụ án này — chính là cái túi thơm nọ.
Túi thơm nền chàm, thêu hoa sen hai đóa quấn cành, bên trong đặt vài loại hương thảo cùng mấy hạt tương tư đỏ thắm. Thẩm Gia Gia ngắm nghía một hồi, khe khẽ nói với Thừa Phong:
“Trông qua giống như vật tình nhân trao nhau.”
“Ngươi hiểu biết thật đấy.”
Thẩm Gia Gia chống cằm trầm ngâm:
“Nghe người trong phủ Tiền nói, phu nhân một lòng lễ Phật, tính tình xưa nay hiền hậu, hòa thuận với người, sao đêm qua lại đánh mắng nha hoàn, thậm chí còn dọa giết người? Có phải có liên quan đến chuyện này không?”
Thừa Phong ngẫm nghĩ một hồi, đáp:
“Đêm qua nha hoàn tên Hà Hương kia một mực nói phu nhân nhất định không tha cho nàng, hẳn là đã làm chuyện gì đó trái lương tâm.”
“Còn nha hoàn kia?”
“Nha hoàn kia tên Lan Hương, cứ luôn miệng an ủi Hà Hương. Sau đó hai người thì thầm nghĩ ra một đống cách, càng nghĩ càng hoang đường.”
Thẩm Gia Gia nghe vậy, ánh mắt trầm xuống, dường như đang suy tính điều gì.
Khi phủ doãn đến phủ Tiền, Thẩm bổ khoái và các đồng liêu đã tra hỏi phần lớn bọn hạ nhân từng đến chính viện trong ngày án phát sinh, đều có chứng cứ ngoại phạm. Lúc này đang đợi phu nhân và tiểu thiếp của Tiền ngự sử, hai vị công tử cùng đám hạ nhân dưới trướng họ tới để thẩm vấn. Vì đã bị hỏi một lượt hôm trước nên khi thấy bổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-nguyen-cuoi-gio-dap-may/2775483/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.