7
Điều kiện phục chế đồ sứ còn hà khắc hơn tranh thư pháp.
Hoàng hậu đã cho tạo một gian Thiên Điện nhàn tản tại Khôn Ninh Cung để ta tiến hành luyện tập tu sửa ở đó.
Ta nóng lòng muốn thử.
Thực ra ngày xưa lúc học đại học, không có nhiều đồ cổ và văn vật như vậy để ta tu sửa.
Sinh viên cùng lắm sẽ được tu sửa những bức thư họa thời cận đại thôi, làm gì được chạm vào văn vật chân chính?
Nay đã xuyên không, lại có cơ hội tu sửa đồ sứ thời cổ đại, tất nhiên ta sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Có lúc, Hoàng hậu sẽ tới Thiên Điện nhìn ta.
Nàng rất yên lặng, luôn cầm một quyển sách lẳng lặng đọc, thỉnh thoảng mới ngẩng đầu lên nhìn ta một cái.
Có nàng ở bên, ta sẽ thấy rất an lòng, dễ dàng chìm đắm vào công việc phục chế đồ sứ hơn.
Có lúc, ta cũng sẽ nói ra một vài phương pháp tu sửa đồ sứ:
“Vá sứ* là dùng những chiếc ghim bằng phẳng hình thoi vá chặt những phần vỡ lại.”
*Vá sứ (锔瓷): Nghệ thuật truyền thống của Trung Quốc, ghim ở đây là ghim kim loại (đồng, bạc hoặc vàng) hàn gắn những mảnh vỡ đồng thời giữ được hình dạng và độ bền của món đồ. Về mặt văn hóa, nghệ thuật này biểu trưng cho triết lý tái sinh, sự chữa lành hoặc chấp nhận những “vết sẹo” này như một phần không thiểu thiếu của cuộc sống. Cách này chú trọng tính thực dụng và độ bền.
“Còn Kintsugi* dùng sơn mài vàng bù vào những phần bị thiếu…”
*Kintsugi: Nghệ thuật truyền thống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-sua-van-vat-o-co-dai/972807/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.