Chương 7:
Tĩnh phủ không chỉ bên ngoài trông khí thế, bên trong lại càng thêm phần hoa lệ.
Tĩnh Bảo tươi cười hỏi: “Nhị thúc, chúng ta ở viện nào vậy?"
Lúc này, cổng lớn từ từ đóng lại, ngăn cách đám người hóng chuyện ngoài cổng. Sắc mặt Tĩnh Bình Viễn cũng theo đó mà trầm xuống.
"Ở viện Quy Lâm đi."
Viện Quy Lâm?
Tĩnh Bảo mỉm cười.
Muốn ức h**p nàng không biết gì về Tĩnh phủ ở kinh thành sao?
“Vậy còn cháu?"
“Ngươi ở viện Thạch Động!"
“Nhị thúc, viện Quy Lâm nằm ở góc tây bắc của phủ, viện lại nhỏ, mẹ thích nắng, nơi đó âm u ẩm thấp, không tốt cho sức khoẻ của người."
Tĩnh Bảo dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Viện Thạch Động lại nằm quá gần chỗ ở của hạ nhân, ồn ào náo nhiệt, ảnh hưởng đến việc ôn tập của ta. Kính xin nhị thúc đổi cho mẹ con ta một viện khác."
“Còn viện nào nữa đâu, đều đã có người ở cả rồi!"
Lúc này, mấy ma ma quản sự vây quanh một người phụ nữ quý khí đi tới, chính là chính thất của nhị lão gia “Triệu thị."
Triệu thị ngoài bốn mươi, mặt mũi đầy đặn phúc hậu, sống ở kinh thành bao năm, giọng nói cũng đã trở nên tròn vành rõ chữ.
Bà liếc mắt nhìn Tĩnh Bảo, rồi lại nhìn ba đứa con trai của mình, lòng lạnh đi một nửa.
Mấy năm không gặp, tên nhóc này đã ra dáng người lớn.
Tĩnh Bảo chẳng giận chẳng cáu, cũng không bước tới hành lễ với Triệu thị, chỉ mỉm cười nhìn nhị lão gia: “Nhị thúc, thúc nói câu gì đi chứ!"
Nhị lão gia
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2904442/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.