Hoa Mộc Lan cũng phải “cưới vợ sinh con”.
Sợ bị người ta phát hiện, nhà họ Lục chỉ đành nghĩ đến người trong dòng tộc bên ngoại, cuối cùng chọn trúng Tứ tiểu thư, con vợ lẽ của Lục phủ.
Lần này Tĩnh Bảo vào kinh, thật ra còn một tâm nguyện, chính là muốn gặp mặt vị Tứ tiểu thư nhà họ Lục ấy.
Mẹ lừa hôn, nàng không dám làm lỡ cả đời cô nương nhà người ta, đành nghĩ bụng phải thật lòng nói rõ mới được.
“Kẻ đó còn nhắn lại với Thất gia một câu, hắn nói… nói rằng… Lão gia nhà họ Lục từng đỡ một đao cho Tiên Đế, con cháu tuy chẳng nên người, nhưng cũng không đến nỗi phải chết thảm như vậy, thật sự khiến tổ tiên dưới suối vàng lạnh lòng.”
“Ai nói lời đó?”
Giọng Tĩnh Bảo lập tức sắc như dao, vừa nhọn vừa lạnh.
“Ca ta không nhìn rõ, kẻ đó che mặt.”
A Man vừa khóc vừa nghẹn ngào hỏi: “Gia, ý lời đó là gì vậy?”
Tĩnh Bảo sững người, hồi lâu không nói một lời.
Một lúc sau, nàng quay sang A Man cười khổ: “Ta còn chưa từng gặp Tứ cô nương nữa mà!”
A Man thật chẳng thể chịu nổi nàng cười như thế, vội quay đầu, lấy tay che miệng khóc òa.
Khóc hồi lâu, thấy phía sau vẫn không có động tĩnh gì, nàng ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy gia nhà mình đang ngồi bên mép giường, ánh mắt dán chặt vào khung cửa sổ, sắc mặt lạnh lùng.
A Man sợ nàng nhiễm lạnh, vội vàng cầm áo khoác lại gần.
Vừa định khoác lên người, Tĩnh Bảo bỗng đứng dậy, lạnh giọng nói: “A
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2904444/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.