Tới trước miếu, A Nghiễn cõng nàng trèo lên tường, phóng vút về phía sau núi.
Suối nước nóng nằm giữa rừng trúc lưng chừng núi, có hai bể nước vuông vức, hơi nước cuồn cuộn bốc lên.
Tĩnh Bảo bảo A Nghiễn canh ngoài cửa, rồi tự mình cởi áo ngoài, gỡ dải băng dài quấn quanh ngực, thoải mái ngâm mình trong nước nóng.
Đúng là hưởng thụ nơi trần thế!
Tĩnh Bảo thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Gần nửa canh giờ sau, Tĩnh Bảo tinh thần sảng khoái trở về phòng, vừa ôn bài vừa dùng khăn vắt khô mái tóc ướt.
Mải mê xem sách, nàng không nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra từ phía sau.
Lúc này, Từ Thanh Sơn đang đứng ngay cửa, đến cả hơi thở cũng nghẹn lại.
Trước mắt là cảnh tượng gì đây?
Thiếu niên áo mỏng, tóc đen buông trước ngực, đường cong cổ mảnh mai tuyệt đẹp, lộ ra làn da trắng như ngọc.
Mà điều chí mạng hơn cả là chiếc áo dài bị đè bên dưới mông, căng thẳng ôm sát, vẽ ra đường cong vòng mông như trái đào chín mọng.
Từ Thanh Sơn cảm thấy mũi mình nóng ran, đưa tay lau thử, máu mũi chảy rồi.
Hắn thầm rủa một câu “Tĩnh Thất, tên yêu tinh nhà ngươi” sau đó bỏ chạy như bị ma đuổi, một mạch lao về phòng mới phát hiện trong tay mình vẫn nắm hai quả mận.
Hắn nghe nói Tĩnh Thất xin nghỉ tiết tối, không yên tâm bèn ghé qua xem, còn tiện tay trộm từ túi đồng môn hai quả mận to, đi thăm người bệnh mà không mang gì, cũng ngại chứ!
Từ Thanh Sơn thở hồng hộc, siết chặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2904533/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.