Hiện giờ Uông Tần Sinh đã nằm trên giường.
Nói theo lẽ thường, hắn đã bị đau bụng suốt cả đêm, lại vội vã đi đường nguyên một ngày, chịu kinh hãi một ngày trời, lẽ ra vừa chạm gối đã phải ngủ say như chết mới phải, nào ngờ lại cứ trằn trọc mãi không sao chợp mắt.
Trong lòng chất chứa chuyện.
Tiên sinh vì sao lại muốn tạo phản cùng Hạo Vương?
Họ định khi nào khởi binh?
Có mấy phần chắc thắng?
Liệu có thành công không?
Bản thân là mất mạng, cả nhà bị xử trảm, hay có công phò vua lập đế…
Hết vấn đề này đến vấn đề khác lần lượt nổi lên, khiến Uông Tần Sinh hoàn toàn mất ngủ.
Cánh cửa bị đẩy nhẹ, một bóng người gầy gò bước vào.
“Là ai đó?”
Uông Tần Sinh hoảng sợ bật dậy khỏi giường, định hét lớn, lại thấy người kia lấy ra một viên dạ minh châu nhỏ từ trong ngực.
“Là ta!”
“…”
Uông Tần Sinh sững người, lăn từ trên giường xuống, phịch một tiếng quỳ rạp trên mặt đất: “Tiên…”
Còn chưa kịp dứt lời, đã bị Cố Trường Bình lấy tay bịt miệng lại.
“Suỵt, vách có tai.”
Không thể nói thì chỉ đành khóc thôi. Uông Tần Sinh mang theo đầy ấm ức ôm lấy hai chân người trước mặt, nước mắt như mưa, chẳng mấy chốc đã thấm ướt cả vạt áo của Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình đỡ hắn dậy, giơ tay lau đi giọt lệ trên mặt hắn.
“Tiên sinh chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày kéo ngươi vào chuyện này.”
Hắn dịu dàng nói: “Nhưng đã kéo vào rồi thì cũng không cần sợ. Đợi đám Cẩm Y vệ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2907367/chuong-560.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.