Cố Trường Bình nhanh chóng được khiêng lên giường. Tạ Lan vừa cắt lớp áo ngoài lập tức phát hiện lớp áo lót bên trong đã dính chặt vào máu thịt, gỡ thế nào cũng không rời ra được.
Vết thương… còn nặng hơn trong tưởng tượng.
Vì đã để lâu, một số chỗ thậm chí bắt đầu mưng mủ. Diện tích rộng đến thế… phải nạo xương trị thương, vậy thì đau đớn đến nhường nào!
Tạ Lan quay đầu dặn: “Các ngươi ra ngoài canh giữ đi. Mang nhân sâm già tới đây, một củ đem sắc thuốc, một củ thái lát mỏng.”
Đám Cẩm Y vệ vội vã lui ra. Tạ Lan hít sâu một hơi, quyết định bắt đầu từ chỗ bị thương nặng nhất.
Nước nóng từng chậu một được mang vào, máu và nước bẩn lại từng chậu một mang ra ngoài. Mãi đến tận đêm khuya vẫn chưa xử lý xong xuôi.
Mà nhân sâm trong miệng Cố Trường Bình đã được thay hơn mười lát.
Đau đớn đến xé gan xé ruột như thế, hắn vẫn không tỉnh lại nổi. Trái tim Tạ Lan chìm dần xuống, chìm mãi, đến tận đáy vực.
Cuối cùng nàng dứt khoát chạy ra ngoài gọi lớn: “Mời Nhị gia vào nói chuyện.”
Thịnh Nhị gia bước vào phòng, một mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mặt. Ánh mắt liếc qua người nằm bất động trên giường, nàng trầm giọng hỏi: “Còn cần gì nữa?”
“Các ngươi tốt nhất nên mời cha ta đến một chuyến, mang theo những loại kim sang dược tốt nhất trong cung. Một mình ta không gắn lại chân gãy được. Còn nữa…”
Tạ Lan lau mồ hôi lạnh trên trán, suy nghĩ lựa lời: “Tình trạng của hắn…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2907409/chuong-602.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.