“Không cần!”
Lối hầm ngầm vốn dĩ không cao, A Nghiễn và Cố Dịch đều phải khom người mà đi, nếu còn phải cõng theo một người thì không chỉ vất vả mà còn làm chậm tốc độ.
A Nghiễn đi đầu, Tĩnh Bảo và Cao Triều ở giữa, Cố Dịch đi sau chốt.
Bốn người bước thấp bước cao.
Giày ủng không đủ cao, vừa đến chỗ nước sâu là nước ùa vào ào ào, thế nhưng đến cả Cao Triều cũng không hé răng kêu một tiếng, đến đoạn thấp thì dốc ngược ủng đổ hết nước ra rồi lại tiếp tục đi tiếp.
Sau một canh giờ, phía trước bỗng sáng lên.
A Nghiễn phấn khởi nói: “Gia, Cao công tử, đến nơi rồi.”
Dứt lời, hắn sải mấy bước nhanh, lộn người một cái nhảy lên trước, sau đó quay lại kéo ba người kia lên.
Lúc này chân Tĩnh Bảo đã tê cứng vì lạnh, nàng cởi đôi ủng ra, thay vào một đôi giày tất sạch đã chuẩn bị sẵn.
Vừa thay xong, bèn nghe thấy một tiếng còi nhẹ vang lên.
Cố Dịch đá nhẹ A Nghiễn, hai người trao đổi ánh mắt, một người cõng Thất gia, một người cõng Cao Triều, lao về phía phát ra tiếng còi.
Quả nhiên, trong rừng cây có một cỗ xe ngựa đang chờ.
Người đánh xe là gã tráng hán từng kề đao vào cổ Tiền Tam Nhất họ Lăng, tên Vi, là thị vệ thân tín của Hạo Vương.
Đợi bốn người chui vào trong xe, hắn vung roi lên.
Chiếc xe ngựa lao vào màn đêm.
…
Khi xe ngựa cách suối nước nóng còn hai dặm, nó dừng lại.
Mành xe được vén lên, một nam tử lùn tầm thường nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2907414/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.