Vương phủ.
Vương Ẩn và chính thê là Giang thị vừa ngồi xuống dùng điểm tâm, đã thấy đại nha hoàn ở viện của con trai ló đầu thập thò ngoài cửa.
“Có chuyện gì mà lén lút như quỷ thế, vào rồi nói.”
Đại nha hoàn cắn răng tiến lên, lấy hết can đảm thưa: “Bẩm lão gia, phu nhân, thiếu gia đến giờ vẫn chưa về, suốt cả đêm không thấy bóng dáng. Nô tỳ lo xảy ra chuyện gì nên đến bẩm báo.”
Vương Ẩn chẳng mấy để tâm.
Khi còn đi học, con trai hắn đã ba ngày hai bận ra ngoài, thường xuyên không ngủ lại trong phủ. Nay dấn thân chốn quan trường, càng thêm lông bông.
Giang thị biết nha hoàn này trước nay cẩn trọng, bèn hỏi: “Có ai đi theo thiếu gia không?”
“Bẩm phu nhân, mấy người lớn trong phủ đều đi theo cả. Mọi khi nếu thiếu gia không về, cũng sai người nhắn cho nô tỳ một tiếng để yên tâm. Nhưng lần này không có tin tức nào cả. Phu nhân xem…”
“Chắc lại lê la chỗ nào không sạch sẽ rồi!”
Vương Ẩn cười nhạt: “Mặc kệ nó, đến lúc cần về thì tự khắc sẽ…”
Chưa dứt lời, chỉ nghe “vút” một tiếng, một mũi phi tiêu xuyên qua giấy dán cửa sổ, bay thẳng tới trước mặt hắn.
Vương Ẩn hoảng hốt biến sắc, vội ôm đầu chui xuống gầm bàn: “Thích khách, có thích khách!”
Giang thị bên cạnh kinh gọi liên tục, thị vệ trong phủ lập tức rút đao xông ra ngoài, song chẳng thấy bóng dáng thích khách đâu cả.
“Lão gia, trên phi tiêu có dán giấy.”
“Đưa ta xem!”
Vương Ẩn run rẩy bò dậy, cầm lấy mảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2907419/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.