Ở phủ Kim Lăng có một tục lệ: ngày mùng tám làm lễ thành thân, tối mùng bảy sẽ uống rượu sưởi phòng, mời vài người thân thiết tới góp vui.
Lại tìm một bé trai dưới ba tuổi đến ngủ một đêm trong phòng tân hôn, lấy ý cầu sinh quý tử.
Tĩnh Bảo, Cao Triều, Tiền Tam Nhất đều được mời. Ba người bọn họ không chỉ là khách, mà còn là phù rể do chính Uông Tần Sinh chỉ định.
Đêm lạnh vắng vẻ, sao trời mờ mịt.
Trong noãn các Uông phủ, bàn tiệc đã bày bừa lộn xộn.
Bốn người ngà ngà say, kẻ nghiêng người ngả ngồi một chỗ.
Tiền Tam Nhất cầm chén rượu, nói: “Tần Sinh, chúc mừng ngươi nhé, từ nay về sau, không còn duyên gì với các cô gái bên sông Tần Hoài nữa rồi.”
“Cái gì mà không còn duyên, là hoàn toàn hết duyên rồi ấy chứ.” Tĩnh Bảo khoác vai Uông Tần Sinh: “Lấy vợ rồi thì sống cho yên phận, đừng có học theo hai người kia, suốt ngày rượu chè trác táng, chẳng ra dáng đàn ông tử tế gì cả.”
Tiền Tam Nhất: “Ta rượu chè trác táng hồi nào?”
Cao Triều: “Ta không ra dáng tử tế hồi nào?”
Tiền Tam Nhất: “Ta tiếc bạc lắm, chẳng có tiền mà rượu chè gì cho cam.”
Cao Triều: “Ta toàn chơi cho có lệ thôi.”
“Tin mấy người thì quỷ mới tin!”
Tĩnh Bảo lườm hai người một cái, rồi quay sang vỗ vai Uông Tần Sinh: “Nói nghe coi, chú rể à, đêm cuối cùng của thời độc thân, cảm xúc thế nào?”
Uông Tần Sinh nhìn người này, nhìn người kia, bỗng nhiên không báo trước, bật khóc “òa” một tiếng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2907434/chuong-627.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.