Hoàng đế Lý Tòng Hậu nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, bỗng cảm thấy vô cùng nực cười và châm biếm.
Hắn quay đi, không liếc mắt người phụ nữ đang nằm trong vũng máu lấy một lần.
Nhìn thêm một cái cũng là vấy bẩn ánh mắt.
“Thái phó đại nhân, không đi sao?”
Tô Thái phó lệ rơi đầy mặt.
Ông nhìn bóng lưng cô độc của đế vương, cuối cùng cũng hiểu ra một điều.
Tại sao trong bao nhiêu học trò, hắn chỉ dốc lòng vì người này?
Vì bọn họ giống nhau.
Vô tình.
Thiếu nghĩa.
…
Phủ công chúa.
Trưởng công chúa trừng mắt nhìn tiểu thái giám trước mặt: “Những lời ngươi nói, có câu nào là thật?”
“Bẩm điện hạ, nô tài không dám nói dối. Vương công công sợ tình hình thay đổi, mới mời người mau chóng vào cung!”
“Công chúa, công chúa!”
Thị vệ trong phủ hớt hải xông vào, chẳng kịp hành lễ, hấp tấp nói: “Chuyện lớn rồi! Từ gia quân tạo phản!”
“Ngươi nói gì?!”
Trưởng công chúa bật dậy, máu lạnh chạy thẳng lên đầu, mắt tối sầm lại. Nàng quát: “Ai tạo phản?”
“Từ gia quân!”
“Điện hạ, đúng như Vương công công liệu trước, người mau đi thôi!” Tiểu thái giám sắp khóc đến nơi.
Trưởng công chúa lặng lẽ ngồi phịch xuống ghế, hơi thở càng lúc càng dồn dập: “Người đâu, đi gọi phò mã tới!”
“Dạ!”
Cao phò mã nghe tin, vội vàng chạy đến.
Ông đã bước sang tuổi trung niên, thân hình phát tướng, lại chạy quá gấp nên mồ hôi đầm đìa: “Công chúa, có chuyện gì vậy?”
Trưởng công chúa bước lên phía trước, lấy khăn tay trong tay áo ra lau mồ hôi cho hắn.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2908401/chuong-795.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.