Khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống thành Tứ Cửu, Tĩnh Bảo mới có thể xuống giường.
Lần ốm này kéo dài suốt hai tháng trời.
Nàng chưa từng kể với ai, chuyện đã xảy ra sau khi nàng tỉnh dậy từ chiếc giường tre hôm đó; lại càng không nói với bất kỳ ai, rằng nàng đã đau đớn đến nhường nào khi nghe tin Cố Trường Bình bị một mũi tên xuyên tim.
Nàng cảm thấy rất mệt, chỉ muốn được ngủ một giấc thật ngon.
Giấc ngủ đó kéo dài trong mê man, mỗi lần tỉnh lại, nàng đều thấy những gương mặt khác nhau.
Gương mặt của mỹ nhân, của Tam Nhất, của Lục Hoài Kỳ, của Nhị Gia, của Tạ Lan, của mẹ, của đại tỷ, của tỷ phu, của nhị tỷ, của nhị tỷ phu, của tam tỷ…
Còn có cả vị thái y này, vị lang trung kia…
Thậm chí là… tân đế.
Gương mặt mà nàng ngày đêm mong nhớ, vẫn chưa một lần xuất hiện.
Gương mặt khiến nàng đau đáu lo lắng sống chết, cũng chưa từng trở lại.
Trong lòng nàng không biết nên hận ai nhiều hơn.
Một người bày mưu tính kế cho tất cả, lại khiến chính mình bỏ mạng.
Một người, sau khi Chữ phu nhân “đưa tang” bảy ngày, đã chia tách các phòng trong nhà họ Từ, rồi từ đó không rõ tung tích.
Tân đế không biết vì áy náy, hay vì nàng có công theo rồng dựng nghiệp, mà lại phong tước cho nàng, còn để lại cho nàng một chức quan trong Mật Thư đài.
Việc này đã lập nên hai tiền lệ trong lịch sử Đại Tần: nữ nhân được phong tước và nữ nhân được trao chức quan.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2908407/chuong-801.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.