Cơ Vô Song hối hận rồi.
Nàng chỉ thuận tay vỗ nhẹ mông con mèo nhỏ một cái, vậy mà nó lại dí theo nàng mắng chửi suốt đường, từ chân núi mắng lên tận đỉnh núi.
Nàng đã vượt qua tầng tầng khó khăn, leo núi thành công, thế mà con tiểu gia hỏa này vẫn “meo meo gào gào” chửi loạn.
Cuối cùng, Cơ Vô Song không chịu nổi nữa, dứt khoát nhét thẳng chiếc đuôi xù lộng lẫy của nó vào miệng, sau đó ôm chặt vào ngực, không cho nó giãy dụa.
Khi Cơ Vô Song vừa đặt chân tới đỉnh, cũng có không ít người khác tới được.
Lúc này dáng vẻ nàng cực kỳ khác biệt, song toàn bộ ánh mắt mọi người lại bị hấp dẫn bởi con mèo đen trong lòng nàng.
“Tiểu sư muội, đây là Miêu Báo Vân sao?”
“Ừm.”
“Muội gặp ở đâu vậy?”
“Chân núi. Nó nhất định đòi theo muội, ta cũng chẳng còn cách nào, đành mang lên thôi.”
Con mèo nhỏ bị nhét đuôi vào miệng: ???
Ai muốn theo ngươi chứ! Rõ ràng là ta muốn mắng ngươi!
Vô cớ lại mang tiếng xấu!
Đúng lúc này, Mặc Lam Y cũng nhìn thấy con mèo đen trong lòng Cơ Vô Song.
Rõ ràng chỉ là một con Miêu Báo Vân đen bình thường, nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác như mình vừa bỏ lỡ một cơ duyên to lớn.
Trái tim bỗng rỗng hoác, trống trải vô cùng.
Lão Quỷ Tiên và Mặc Lam Y tâm thần tương thông, tuy ông không hiểu vì sao nàng lại vì một con mèo mà hụt hẫng như thế, nhưng ông tuyệt đối tin vào trực giác của nàng. Thế nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-tieu-su-muoi-duoc-van-nguoi-sung-ngon-cuong-thi-da-sao/2891653/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.