Đợi sáu người vừa rời đi, Phong Thành Quang không nhịn được, ha ha ha nở một nụ cười.
"Cười cái gì?" Vô Ưu hỏi.
Phong Thành Quang lập tức ngưng cười, "Không có gì, nha đầu, ngươi thật biết tính toán, định ở Lạc vương phủ này cả đời sao?"
Vô Ưu không nói gì.
Cung Ly Lạc ở nơi nào, nàng ở nơi đó.
Phong Thành Quang nhìn, coi như đã hiểu, "Nha đầu, nếu đã quyết định, cũng không cần mặt lạnh, nên vui vẻ mới phải!"
Thấy Vô Ưu vẫn không hề cử động, Phong Thành Quang dụ dỗ nói, "Nha đầu, cười một cái cho lão già này xem!"
"Cũng không phải là bán tiếng cười, cười làm gì?"
Một câu nói không nóng không lạnh, lại làm Phong Thành Quang bị nghẹn.
Tính tình của Vô Ưu, rốt cuộc là giống ai?
Cái gì gọi là mềm không được cứng cũng không xong, nàng thật sự phát huy đến vô cùng tinh tế.
Vô Ưu nhìn Phong Thành Quang, "Những thuốc dẫn kia đã tìm được chưa?"
"Tìm được rồi, nha đầu, đến lúc đó nhớ mang theo lão già này, lão già này bảo đảm không gây thêm phiền toái cho ngươi, ngươi nói lão già này đi hướng đông, lão già này tuyệt đối không đi hướng tây, ngươi thấy thế nào?"
Vô Ưu nhìn Phong Thành Quang, "Ngươi bảo đảm?"
"Đúng, bảo đảm, bảo đảm!"
"Đến lúc đó, ngươi thuận đường kiếm bạc, để cho ta tiêu xài?" Vô Ưu hỏi.
Phong Thành Quang nuốt nước bọt, "Nhất định!"
"Nếu có kẻ địch. . . . . ."
"Lão già này nhất định là người đầu tiên ra tay, giết bọn họ không chừa mảnh giáp!"
"Bao nhiêu tuổi rồi, cứ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-tuyet-sung-cuong-phi/1940477/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.