Vết cắt nhỏ ở đầu ngón tay truyền đến sự ngứa ngáy.
Khứu giác nhạy bén khiến Thẩm Dục cảm nhận được mùi máu quen thuộc đã lâu không thấy.
Sự hưng phấn bị đè nén bấy lâu nay dường như không thể kiềm chế được, bắt đầu trỗi dậy từ trong xương cốt.
Nhưng bề ngoài, theo góc nhìn của Tri Ngu, nam nhân này đột nhiên chậm rãi bước tới bên cạnh bàn, dừng lại trước bát thuốc mà nàng đã chuẩn bị sẵn cho mình ở trên bàn.
Nương theo ánh sáng mờ ảo, gương mặt góc cạnh của hắn lại quay về phía Tri Ngu.
Giống như một loại bản năng tự nhiên tránh né nguy hiểm, Tri Ngu quay mặt đi theo bản năng, tránh né nhìn vào mắt hắn.
Một lúc sau, nàng nghe thấy tiếng động bát sứ đặt xuống bàn.
Thẩm Dục uống hết bát canh bổ trên bàn rồi mới nói, nhưng giọng điệu lẩm bẩm của hắn càng ngày càng khó đoán.
“Phu nhân luôn mang đến cho ta những bất ngờ mới…”
Bất ngờ mới…
Là chỉ cái gì?
Đầu óc của Tri Ngu không thể theo kịp.
Mới một giây trước vừa nguôi ngoai cơn giận về việc giữ dược liệu của Thẩm Trăn, đại khái đang ám chỉ việc nàng dám lấy khế ước bán thân của Thẩm Trăn ra uy hiếp?
Tri Ngu nắm chặt tấm chăn bông mềm mại dưới lòng bàn tay, trái tim gần như muốn nhảy lên cổ họng.
Đến khi Thẩm Dục rời đi lần nữa, nàng nghiêng người nhìn về phía rèm cửa, thậm chí cũng không thèm mang dép vào đã bổ nhào xuống giường chạy đến bên cạnh bàn.
Chiếc bát sứ vốn đựng canh bổ bây giờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759207/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.