Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc cuồng phong cuồn cuộn kèm theo mưa lớn.
Tri Ngu ra lệnh cho người chuẩn bị xe ngựa trong đêm, lập tức lên đường đến Tri gia.
Khi Tri Tĩnh nhận được tin nữ nhi đội mưa trở về trong đêm khuya, ông lập tức vội vàng đứng dậy mặc quần áo, rồi nhanh chóng tới thư phòng thì nhìn thấy tóc mai của Tri Ngu đã ướt đẫm.
Xe ngựa đi được nửa đường, cuồng phong và mưa lớn trút xuống khiến nước mưa thấm cả vào trong khoang xe, tất nhiên tình trạng của người trong xe cũng chẳng khá hơn.
Tri Tĩnh luôn nâng niu nữ nhi này như báu vật trong lòng bàn tay. Nhìn thấy cảnh ấy, ông lập tức sai người mang đến mấy lò sưởi ấm, rồi phân phó hạ nhân chuẩn bị nước nóng.
Nhưng Tri Ngu lại ung dung, vừa vắt nước từ vạt áo vừa ngăn cản.
“Chuyện đó không vội, con còn có chuyện quan trọng muốn bàn bạc cùng với phụ thân.”
Trời đêm đã khuya, mưa lớn thế này, thời tiết tồi tệ đến vậy cũng không đợi được đến sáng mới quay về, hiển nhiên là có liên quan đến phiên thẩm vấn của Thẩm Dục vào ngày mai mà thôi.
Ý đồ của nàng dường như ai cũng có thể đoán ra.
Vốn dĩ Tri Tĩnh luôn chiều chuộng nàng, nếu không thì ngày trước đã chẳng tìm mọi cách để thành toàn ý nguyện muốn gả cho Thẩm Dục của nàng.
“A Ngu, nếu con trở về đây ở thì phụ thân vô cùng hoan nghênh, tất nhiên sẽ bảo vệ con không để ai ức hiếp.”
“Nhưng nếu con định cầu tình cho Thẩm Dục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759212/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.