Dọc hành lang, A Nhiễm có vẻ như đang lý luận gì đó với vị đại phu, giọng nói hơi lớn dần lên.
“Thân thể của lang quân đã suy yếu như vậy rồi, sao lại ăn những món ăn thanh đạm như vậy?”
Vị đại phu cười gượng gạo, chỉ hạ thấp giọng rồi nói: “Những dược liệu này đã tốn không ít tiền, tuy vị phu nhân kia đã thanh toán, nhưng lại không thanh toán thêm tiền cho thức ăn bồi bổ.”
Có lẽ còn vội vàng đi khám bệnh ở chỗ khác nên đại phu nhanh chóng rời đi.
A Nhiễm còn muốn tiếp tục tranh cãi nhưng lại bị Thẩm Trăn gọi lại.
“Chỗ này cách chỗ ở của lang quân không xa, ngươi không thể làm ồn ào quá mức như thế được.”
A Nhiễm cười lạnh: “Ta cũng chỉ là bất bình thay cô nương thôi, suốt ngày chỉ toàn những thứ thuốc đắng, đồ bổ thì chẳng thấy đâu, thế chẳng phải là Tri thị kia giả tạo à?”
So với sự bực bội của nàng ta thì Thẩm Trăn lại bình tĩnh hơn nhiều.
“Trước đó đại phu cũng đã nói, thân thể của lang quân hiện giờ quá yếu, không thể ăn nhiều đồ bổ…”
A Nhiễm vẫn không thể nào chịu được: “Nhưng rõ ràng đều là cô nương trả giá…”
Dựa vào cái gì?
Từ đầu đến cuối vị phu nhân kia chẳng làm gì, chỉ biết lén lút giấu lang quân đi, lại không biết xấu hổ mà trắng trợn chiếm công lao của cô nương nhà nàng ta…
May mà cô nương là người lương thiện, nếu không làm sao có thể thực sự đồng ý lời hứa, hết lần này đến lần khác ngăn cản
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759214/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.