May mà lúc này đang là tiết trời đông lạnh giá.
Tri Ngu chỉ nói vừa rồi có một cơn gió lạnh thổi qua, khiến nàng rùng mình mà thôi.
Khi lấy cớ đi ra ngoài lấy thêm áo khoác, Tri Ngu phát hiện tình thế như vậy thật không ổn chút nào.
Khi Thẩm Trăn đối diện với nam chính không hề lộ ra vẻ e dè sợ sệt.
Huống chi, bản thân đã quyết định lợi dụng thân phận của Thẩm Trăn trước khi nàng ta trở về để tranh thủ cải thiện độ hảo cảm của đối phương, vì vậy việc thỉnh thoảng để lộ sơ hở như thế này không những không có tác dụng, mà còn có thể gây phản tác dụng.
Lúc nghĩ ra chủ ý ngày vốn chỉ là một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu.
Nào ngờ khi Tri Ngu bắt tay thực hiện lại khó khăn đến vậy.
Dẫu có muốn bỏ cuộc thì lúc này cũng đã muộn.
Sau một hồi suy đi tính lại như vậy.
Tri Ngu chỉ có thể tự trấn an mình, dù sao hiện tại mắt của Thẩm Dục cũng không nhìn thấy gì, căn bản sẽ không biết nàng là ai.
Thậm chí nàng cũng chẳng cần phải chịu ràng buộc bởi những thiết lập của nguyên chủ, hoàn toàn có thể thật lòng chăm sóc hắn một lần.
Chỉ có như vậy, cả hai mới không cảm thấy gượng gạo, cũng chẳng đến mức kéo chân sau của Thẩm Trăn.
Sau khi thông suốt điều này, tâm tình của Tri Ngu nhẹ nhõm đi không ít.
Coi như là tự cho mình một kỳ nghỉ dài, không cần ngày ngày phải căng thẳng nghĩ ra những toan tính độc ác để làm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759215/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.