Chuẩn bị kỹ càng cho bước tiếp theo cũng là để bản thân không đắm chìm trong bóng tối của nỗi sợ bị người ta hãm hại.
Nhưng oái oăm thay, sáng nay còn chưa điều chỉnh lại tâm trạng, đã bị một ngụm canh nghẹn trong cổ họng, nuốt không trôi.
Khi thấy phong thư được kế mẫu Đào thị sai người đưa tới vào sáng sớm, Tri Ngu ngồi trên ghế, đầu óc trống rỗng trong thoáng chốc.
Trong lúc nhất thời, nàng thậm chí không biết liệu thuốc mê trên người mình có phải còn chưa hết tác dụng hay không, mà khiến bản thân ngỡ ngàng, suy tưởng hết cơn ác mộng này tới cơn ác mộng khác.
Trong thư, kế mẫu Đào thị nói rằng khế ước bán thân của Thẩm Trăn đã được giao tới tay Thẩm Dục ngay trong ngày nàng hồi phủ…
Ngay cả Nhứ Nhứ nhìn thấy cũng không khỏi sững sờ trong giây lát.
“Cho nên, có phải vì lang quân áy náy với phu nhân vì chuyện lén lấy khế ước bán thân của Thẩm Trăn, nên mới vội vã sai người đón phu nhân hồi phủ?”
Tri Ngu khó khăn lắm mới nuốt xuống ngụm canh trong miệng.
Tất nhiên là không phải…
Sự khác thường vào ngày hôm ấy có lẽ đã hé lộ ra một đáp án mơ hồ.
Tình cảnh hôm đó, kết hợp với nội dung trong bức thư này, chỉ e chuyện ngày đó xảy ra là nhằm mục đích đánh lạc hướng sự chú ý của Tri gia…
Nhưng điều khiến đầu óc Tri Ngu quay cuồng không phải ở điểm này.
Mà chính là bản khế ước bán thân làm giả vào ngày hôm đó…
Chiếc ghế nàng đang ngồi tựa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759219/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.